Sức Mạnh của Sự Thờ Phượng Chúa – 7/8/2019

1612

 

Công Vụ 16:16-34

16 Một ngày kia, chúng ta đi cầu nguyện, gặp một đứa đầy tớ gái bị quỉ Phi-tôn ám vào, hay bói khoa, làm lợi lớn cho chủ nó. 17 Nó theo Phao-lô và chúng ta, mà kêu la rằng: Những người đó là đầy tớ của Đức Chúa Trời Rất Cao, rao truyền cho các ngươi đạo cứu rỗi. 18 Trong nhiều ngày nó cứ làm vậy, nhưng Phao-lô lấy làm cực lòng, xây lại nói cùng quỉ rằng: Ta nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ mà truyền mầy ra khỏi người đàn bà nầy. Chính giờ đó, quỉ liền ra khỏi. 19 Song le các chủ nàng thấy mình chẳng còn trông được lợi lộc nữa, bèn bắt Phao-lô và Si-la, kéo đến nơi công sở, trước mặt các quan, 20 rồi điệu đến các thượng quan, mà thưa rằng: Những người nầy làm rối loạn thành ta; ấy là người Giu-đa, 21 dạy dỗ các thói tục mà chúng ta chẳng nên nhận lấy, hoặc vâng theo, vì chúng ta là người Rô-ma. 22 Đoàn dân cũng nổi lên nghịch cùng hai người, và khi các thượng quan khiến xé áo hai người ra rồi, bèn truyền đánh đòn. 23 Sau khi người ta đánh nhiều đòn rồi, thì bỏ vào ngục, dặn người đề lao phải canh giờ cho nghiêm nhặt. 24 Được lịnh đó, đề lao bỏ hai người vào ngục tối và tra chân vào cùm.
25 Lối nửa đêm, Phao-lô và Si-la đương cầu nguyện, hát ngợi khen Đức Chúa Trời; và những tù phạm đều nghe. 26 Thình lình, có cơn động đất rất lớn, đến nỗi nền ngục rúng động; cùng một lúc, các cửa mở ra, xiềng tù phạm thảy đều tháo cả. 27 Người đề lao giựt mình thức dậy, thấy các cửa ngục đều mở, tưởng tù đã trốn hết, bèn rút gươm, toan giết mình. 28 Nhưng Phao-lô kêu người lớn tiếng rằng: Chớ làm hại mình: Chúng ta đều còn cả đây. 29 Người đề lao bèn kêu lấy đèn, chạy lại, run sợ lắm, gieo mình nơi chân Phao-lô và Si-la. 30 Đoạn, đưa hai người ra ngoài, mà hỏi rằng: Các chúa ơi, tôi phải làm chi cho được cứu rỗi? 31 Hai người trả lời rằng: Hãy tin Đức Chúa Jêsus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi. 32 Hai người truyền đạo Đức Chúa Trời cho người, và cho những kẻ ở nhà người nữa. 33 Trong ban đêm, chính giờ đó, người đề lao đem hai người ra rửa các thương tích cho; rồi tức thì người và mọi kẻ thuộc về mình đều chịu phép báp-têm. 34 Đoạn, người đề lao mời hai người lên nhà mình, đặt bàn, và người với cả nhà mình đều mừng rỡ vì đã tin Đức Chúa Trời. 

Câu gốc: “Đức Giê-hô-va là sức mạnh và sự ca tụng của tôi: Ngài đã trở nên Đấng cứu tôi. Ngài là Đức Chúa Trời tôi, tôi ngợi khen Ngài; Đức Chúa Trời của tổ phụ tôi, tôi tôn kính Ngài” (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:2).

Câu hỏi suy ngẫm: Ông Phao-lô và ông Si-la đang đi đâu và việc gì đã xảy ra với họ? Họ đã làm gì trong tù và kết quả thế nào? Sự hiệp lòng thờ phượng Chúa đem lại năng quyền ra sao? Làm thế nào chúng ta kinh nghiệm được sức mạnh trong sự thờ phượng Chúa?

Hai ông Phao-lô và Si-la đang trên đường đi đến nơi cầu nguyện thì bị một đầy tớ gái bị quỉ ám cứ đi theo quấy rối suốt nhiều ngày. Ông Phao-lô cảm thấy khó chịu nên đã nhân danh Chúa Giê-xu mà đuổi quỉ ra khỏi cô gái. Chủ của cô ấy tức giận do không kiếm lợi được từ việc bói toán nữa nên đã đưa hai ông đến các quan để kiện cáo rằng họ gây rối loạn trong thành. Cuối cùng, hai ông bị đánh đòn và bắt giam trong ngục (câu 16-24).

Dù bị bỏ tù, bị cùm chân vì đã làm một việc tốt cho người khác, nhưng tấm lòng vẫn tin cậy Chúa và tinh thần thờ phượng Đấng mà họ đang rao giảng không hề bị vơi đi. Bất chấp hoàn cảnh đau buồn thế nào, họ cứ bền lòng cầu nguyện và lớn tiếng ca ngợi Chúa. Chính tiếng hát ca tụng Chúa của họ ngay giữa đêm ấy đã đem đến sức mạnh vô biên. Ngay lúc đó xảy ra cơn động đất lớn khiến các nền ngục rúng động và các cửa ngục đều mở tung, xiềng xích cũng bị rớt ra (câu 26). Sức mạnh của sự phờ phượng Chúa được bày tỏ cách rõ ràng. Cả trại giam đều rất sửng sốt và kinh hoàng. Người sợ hãi nhất chính là viên cai ngục, đến nỗi ông muốn tự sát do sợ bị trách nhiệm nếu các tù nhân đều trốn thoát. Nhưng Sứ đồ Phao-lô đã trấn an ông và cho biết các tù nhân đều còn ở đó (câu 27-28). Viên cai ngục run rẩy quỳ dưới chân hai ông Phao-lô và Si-la (câu 29). Ông đã nhận ra quyền năng lạ lùng từ hai vị này nên đã hỏi rất chân thành: “tôi phải làm gì để được cứu?” (câu 30). Đây là cơ hội cho hai ông làm chứng về Chúa và ngay đêm đó viên cai ngục cùng cả nhà ông đều tin nhận Chúa (câu 34).

Chính sự hiệp lòng ca ngợi, thờ phượng Chúa của hai ông Phao-lô và Si-la đã đem đến sức mạnh diệu kỳ, quyền năng của Chúa được bày tỏ và năng quyền cứu rỗi được thực hiện. Chúng ta cũng thấy có rất nhiều trường hợp khi con cái Chúa đối diện với nghịch cảnh, thử thách thì nhờ vào sự ca ngợi thờ phượng Chúa mà họ nhận được sự bình an và kinh nghiệm được sự hiện diện của Chúa dù cho hoàn cảnh có đau thương thế nào. Sự hiệp một thờ phượng Chúa giúp chúng ta đến gần với Chúa và thêm năng lực cho chúng ta để đối diện khó khăn và vượt qua nghịch cảnh.

Bạn có cảm nhận được năng quyền và sự hiện diện của Chúa khi thờ phượng Ngài không?

Lạy Chúa, xin nhắc nhở con dù trong hoàn cảnh nào cũng luôn giữ tấm lòng tin cậy và ca ngợi Chúa. Xin giúp con kinh nghiệm được sức mạnh trong sự hiệp một thờ phượng Ngài.

Đọc Kinh Thánh trong ba năm: I Sử Ký 26.

Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện.

Mọi ý kiến đóng góp xây dựng, xin quí vị vui lòng gởi về địa chỉ: radio@httlvn.org