Mệt Mỏi – 14/1/2018  

1474

 

Gióp 16:7-17

7 Nhưng bây giờ, Đức Chúa Trời khiến ta mệt mỏi:…
Chúa đã tàn hại hết nhà của tôi.
8 Chúa đã làm tôi đầy nhăn nhíu, ấy làm chứng đối nghịch cùng tôi;
Sự ốm yếu tôi dấy nghịch cùng tôi, cáo kiện tôi tại ngay mặt tôi.
9 Trong cơn thạnh nộ người xé tôi và bắt bớ tôi;
Người nghiến răng nghịch tôi,
Kẻ cừu địch tôi trừng ngó tôi,
10 Chúng há miệng nghịch tôi,
Vả má tôi cách khinh thị;
Chúng hiệp nhau hãm đánh tôi.
11 Đức Chúa Trời đã phó tôi cho kẻ vô đạo,
Trao tôi vào tay kẻ gian ác.

12 Tôi xưa bình tịnh, Ngài bèn tàn hại tôi;
Ngài có nắm cổ tôi, và bể nát tôi,
Cũng đặt tôi làm tấm bia cho Ngài.
13 Các mũi tên Ngài vây phủ tôi,
Ngài bắn lưng hông tôi, không thương tiếc,
Đổ mặt tôi xuống đất.
14 Ngài làm cho tôi bị thương tích nầy trên thương tích kia,
Xông vào tôi như một kẻ mạnh bạo.
15 Tôi đã may cái bao trên da tôi,
Tôi hạ mặt tôi xuống bụi đất.
16 Mặt tôi sưng đỏ lên vì cớ khóc,
Bóng sự chết ở nơi mí mắt tôi;
17 Mặc dầu tại trong tay tôi không có sự hung dữ,
Và lời cầu nguyện tôi vốn tinh sạch. 

Câu gốc: Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của Ta, và học theo Ta; thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ” (Ma-thi-ơ 11:28-29).

Câu hỏi suy ngẫm: Trong cơn mệt mỏi, ông Gióp đã nghĩ về Chúa như thế nào? Ông đã làm gì trong cơn mệt mỏi rã rời đó? Chúng ta thường làm gì khi bị thử thách, mệt mỏi trong cuộc sống? Làm thế nào để được yên nghỉ trong khi mệt mỏi và gánh nặng?

Sống trong thử thách quá lớn, ông Gióp mệt mỏi cả thể xác lẫn tâm linh. Ông nghĩ rằng nguyên nhân của sự mệt mỏi là do Đức Chúa Trời nghịch cùng ông, “Đức Chúa Trời khiến ta mệt mỏi… đối nghịch cùng tôi” (câu 7-8). Ông nói rằng trong cơn thịnh nộ, Chúa đã “xé,” “bắt bớ,” “nghiến răng” cùng ông và kết quả là Chúa diệt hết con cái, lấy của cải, và đem bệnh tật đến với ông. Hơn thế nữa, Chúa còn phó ông vào tay người vô đạo, người gian ác (câu 11) để họ sỉ nhục, khinh chê ông. Chúa đã đem ông từ trạng thái bình tịnh, thịnh vượng, “tôi xưa bình tịnh” (câu 12) đến trạng thái mệt mỏi trong hiện tại, “nhưng bây giờ… ta mệt mỏi” (câu 7). Ông như người yếu đuối, kẻ bại trận tháo chạy trước sức mạnh vĩ đại của Chúa, nhưng có vẻ Chúa xem ông như tấm bia, bắn ào ạt vào lưng ông, không thương tiếc (câu 12-14). Tinh thần ông sa sút, mệt mỏi đến nỗi phải thốt lên những lời nói tiêu cực, vẫn không hiểu vì sao ông phải trải qua những điều đó.

Và rồi trong cơn mệt mỏi rã rời, ông Gióp đã đến với Chúa, cầu nguyện, và khóc với Ngài. Ông đã phủ trên mình áo tang, hạ mặt xuống bụi đất, khóc đến sưng đỏ mắt. Mọi hy vọng của ông tàn lụi, “bóng sự chết” phủ trên ông. Ông không hiểu tại sao ông gặp tai họa trong khi tay ông không làm điều gì hung bạo với người, và ông sống tinh sạch với Chúa, lời cầu nguyện của ông vốn trong sạch, tinh tuyền (câu 17).

Trong cuộc đời theo Chúa của chúng ta cũng không tránh khỏi những hoạn nạn, thử thách xảy đến cho mình, gia đình, và Hội Thánh, khiến thể xác và tinh thần chúng ta mệt mỏi. Vì không hiểu nguyên nhân của những thử thách nên đôi khi chúng ta hoài nghi tình yêu của Chúa dành cho mình. Nhiều người trong chúng ta nản lòng, oán trách Chúa, niềm tin yếu dần, rồi sống xa rời Chúa, xa rời anh chị em trong Hội Thánh. Chúa Giê-xu biết rõ những mệt mỏi của chúng ta, Ngài biết chúng ta yếu đuối, không thể có sự bình an, yên nghỉ trong những hoàn cảnh khó khăn. Đôi khi chính người thân, bạn bè không giúp giảm sự mệt mỏi của chúng ta mà còn làm chúng ta nặng nề thêm. Chúa muốn chúng ta đến với Chúa, gánh lấy ách của Ngài, thì thể xác và linh hồn chúng ta sẽ được an nghỉ (Ma-thi-ơ 11:28-29).

Bạn đã làm gì, đến với ai, và giải quyết thế nào khi mệt mỏi trong sự thử thách?

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì khi con mệt mỏi và gánh nặng, Ngài đã cho linh hồn và thể xác con an nghỉ trong Ngài. Xin cho con biết tìm cầu Chúa trước tiên trong mọi nan đề của cuộc đời con.

 

Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Sáng Thế Ký 14.

Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện.