Bài thứ 245: Diệt Tội

641

Vậy nếu con mắt bên hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy móc mà quăng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể bị ném vào địa ngục.  Lại nếu tay hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy chặt mà liệng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn cả thân thể vào địa ngục.  

Ma-thi-ơ 5:29-30

 

 

Chúa muốn nói rằng, dù một điều nào đối với ta quý giá đến đâu, nhưng nếu điều ấy gài bẫy ta và gây cho ta vấp té, thì hãy bỏ điều ấy đi, ném nó xa đi.  Theo cách ấy, Chúa nhấn mạnh về tầm quan trọng của đức thánh khiết và mối nguy hại kinh khủng đối diện chúng ta vì hậu quả của tội.

 

Như thế thì thực tế chúng ta phải xử lý như thế nào với vấn đề tội?  Ta cần nhớ rõ điều này, căn bản của vấn đề không phải ở chỗ không phạm một số hành động nào đó, nhưng là đối đầu với tình trạng ô nhiễm của tâm hồn.  Sức mạnh này có mặt bên trong con người chúng ta, sống ngay trong bản chất vì hậu quả của cuộc sa ngã đầu tiên của con người.  Đây mới chính là vấn đề, và nếu chỉ giải quyết bằng thái độ tiêu cực, nghĩa là không làm, không phạm, chưa đủ.  Chúng ta cần lưu ý đến tình trạng của tâm hồn mình, rồi từ đó tìm phương giải quyết.  Tại đây Chúa chúng ta nêu lên một vài điểm cho ta xem xét và hiểu cho rõ.

 

Điều đầu tiên là chúng ta phải nhận ra bản chất của tội và các hậu quả của nó.

 

Tất cả những cố gắng của con người qua nhiều thế kỷ, tất cả những thảm kịch đã diễn ra tiếp theo những phong trào cố gắng cho đến chỗ toàn thiện, đã xuất hiện chỉ vì những ý niệm sai lầm về tội.  Người ta đã thất bại trong việc chỉ thấy tội là một sức mạnh và một điều gì dẫn đến phạm tội, mà không nhận ra rằng còn có tình trạng ô nhiễm tội nữa.  Bản chất chính con người đầy tội lỗi.  Chúng ta phải nắm vững cái ý niệm về tội, phân biệt hẳn với các thứ tội.  Phải thấy tội như là một điều gì đưa đến hành động và tồn tại ở bên ngoài các hành động đó.

 

Tội là một điều đã tạo nên cả nan đề trên cõi thiên đàng.  Vấn đề này rất là sâu sắc, và chúng ta phải nhận thức như thế.  Tội trong tôi, trong bạn, là điều đã khiến Con Đức Chúa Trời nhỏ từng giọt mồ hôi lớn trong vườn Ghết-sê-ma-nê.  Tội đã khiến Chúa Giê-xu chịu tất cả mọi đau thương và sau cùng phải chết trên thập giá.  Đó chính là tội.

 

Tội theo ý nghĩa này thông thường ta không quan tâm.  Tội sẽ không phải là mối nguy của chúng ta, ta phải nhận như vậy, nếu nghĩ tội trong ý niệm về luân lý, liệt kê ra các tội và chia ra tội lớn, tội nhỏ, và xếp thành các loại khác nhau.  Dĩ nhiên các ý niệm về tội như thế cũng đúng, nhưng còn một ý nghĩa khác mà phân chia xếp loại như vậy đều là sai lầm và còn nguy hiểm nữa.  Vì tội là tội, và luôn luôn là tội; đó chính là điều Chúa Giê-xu nhấn mạnh, nghĩa là tội không phải chỉ là hành động gian dâm, nhưng là tư tưởng, và ngay cả ước muốn tội lỗi.

 

Dĩ nhiên là ta càng nghĩ về tội chỉ trong ý nghĩa luân lý thì ta sẽ cảm thấy nhẹ nhàng sung sướng vì mình không làm những việc này, việc nọ là hành vi tội, nhưng suy nghĩ như thế là hoàn toàn sai lạc.  Ta phải hiểu rằng chính vì mỗi chúng ta mà Con Đức Đức Chúa Trời đã phải từ trời vào cuộc đời cho đến nỗi phải chết một cách đau đớn trên thập tự.   Chính vì bạn và tôi mà Chúa đã chịu hi sinh như thế.  Chính vì sự ô nhiễm tội trong mỗi chúng ta.  Chúng ta ít khi nhìn tội và hậu quả của tội theo chiều hướng đó.  Một trong những con đường trực tiếp đến sự thánh khiết là luôn luôn nghĩ đến Chúa Giê-xu và cuộc hi sinh đau thương của Chúa, vì không đâu bản chất của tội được trình bày bằng những màu sắc kinh khủng như trong cái chết của Con Đức Chúa Trời.

 

 

Bài trướcBài thứ 244: Yêu Kẻ Thù
Bài tiếp theoThanh Niên Tin Lành Thành Phố Đà Nẵng Tham Gia Hiến Máu Nhân Đạo.