Thơ: Mưa Và Thiếu Nữ

941

 


 

 

Nhẹ hạt rồi – cơn mưa nhỏ chiều nay

Mưa vẫn rơi như ký ức nhiệm mầu

Vòng lẫn quẫn: mây, mưa, rồi hơi nước

Nhường sự trưởng thành cho cô gái yêu mưa

 

Em đã lớn, đâu còn những buổi trưa

Ngồi bó ngối, nhìn mưa rơi thổn thức

Chúa đã biến khổ đau thành ký ức

Trả sự yên bình cho một buổi chiều mưa

 

Dẫu sấm chớp, dẫu có âm u

Thì nay em biết Giê-xu đang ở đó

Ánh nhìn trìu mến, Ngài đưa tay dẫn lối

“Con sẽ lớn hơn qua giông bão cuộc đời”

 

Em lớn hơn, lý trí, biết vâng lời

Không chạy theo cảm xúc lòng mình muốn

Điềm đạm, yêu thương theo lời Cha dạy uốn

Nếp sống khiêm nhường, tích cực, biết cảm thông

 

Kỳ lạ chưa – ánh sáng phía hừng đông

Em nhận ra cơn mưa vừa dứt hẳn

Bỗng âm thanh trìu mến nghe văng vẳng

“Con lớn rồi, Ta vui lắm – con yêu”

 

Ngọc Vui

 

Bài trước1.500 Người Tham Dự Chương Trình Thông Công Nữ Giới Tỉnh Gia Lai
Bài tiếp theoThư Phân Ưu Cùng Tang Quyến Của Cụ Bà NGUYỄN VĂN XEM