Thêm Một Trải Nghiệm – 29/1/2018

1457

 

Công Vụ 28:1-10

1 Đã được cứu như vậy rồi, chúng ta mới biết cù lao đó tên là Man-tơ. 2 Thổ nhân đãi chúng ta một cách nhân từ hiếm có, tiếp rước chúng ta thay thảy gần kề đống lửa lớn đã đốt, vì đang mưa và trời lạnh lẽo. 3 Phao-lô lượm được một bó củi khô quăng vào trong lửa xảy có một con rắn lục từ trong bó củi bị nóng bò ra, quấn trên tay người. 4 Thổ nhân thấy con vật đeo thòng lòng trên tay người bèn nói với nhau rằng: Thật người nầy là tay giết người; nên dầu được cứu khỏi biển rồi, nhưng lẽ công bình chẳng khứng cho sống! 5 Nhưng Phao-lô rảy rắn lục vào lửa, chẳng thấy hề chi hết. 6 Họ ngờ người sẽ bị sưng lên, hoặc ngã xuống chết tức thì; nhưng đã đợi lâu rồi, chẳng thấy hại chi cho người, bèn đổi ý mà nói rằng thật là một vì thần.
7 Trong chỗ đó, có mấy đám ruộng thuộc về người tù trưởng của đảo ấy, tên là Búp-li-u; người nầy đãi đằng chúng ta cách mến khách lắm trong ba ngày. 8 Vả, cha của Búp-li-u nầy đương nằm trên giường đau bịnh nóng lạnh và bịnh lỵ. Phao-lô đi thăm người, cầu nguyện xong, đặt tay lên và chữa lành cho. 9 Nhân đó, ai nấy trong đảo có bịnh, đều đến cùng Phao-lô, và được chữa lành cả. 10 Họ cũng tôn trọng chúng ta lắm, và lúc chúng ta đi, thì sửa soạn mọi đồ cần dùng cho chúng ta. 

Câu gốc: Nhưng Phao-lô rảy rắn lục vào lửa, chẳng thấy hề chi hết (câu 5).

Câu hỏi suy ngẫm: Người dân ở đảo Man-tơ đã tiếp đón đoàn người bị nạn như thế nào? Việc Sứ đồ Phao-lô không bị rắn độc cắn có ý nghĩa thế nào đối với ông, với người dân ở Man-tơ và với chính bạn? Bạn học được gì từ cách hành xử của họ và của Sứ đồ Phao-lô?

Người dân ở đảo Man-tơ đặc biệt tử tế và hiếu khách (câu 2,7). Cả hai trăm bảy mươi sáu người trên tàu trôi dạt vào đảo được họ chào đón nồng nhiệt và nhóm lửa sưởi ấm cho. Sau đó, tù trưởng Búp-li-u niềm nở tiếp đãi những người bị nạn trong ba ngày. Khi Sứ đồ Phao-lô bị rắn lục từ trong bó củi bò ra quấn vào tay ông, người dân địa phương tin rằng ông sẽ chết ngay lập tức vì nọc cực độc của loài rắn này. Họ nói với nhau rằng: Thật người này là tay giết người; nên dầu được cứu khỏi biển rồi, nhưng lẽ công bình chẳng khứng cho sống! (câu 4). Nhưng khi thấy Sứ đồ Phao-lô vẫn không hề hấn gì, họ lại cho rằng Sứ đồ Phao-lô đúng thật là một vị thần (câu 6). Mặc dù họ có ý niệm về sự phán xét thiên thượng nhưng họ còn rất mơ hồ về đối tượng phán xét con người. Họ mê tín, tin vào nhiều thần thánh. Họ là người biết ơn, quý mến Sứ đồ Phao-lô khi những người bệnh trên đảo được chữa lành.

Chúng ta nhìn thấy Sứ đồ Phao-lô là người phục vụ tận tâm, tận lực. Dù mệt mỏi vì phải đối diện với giông bão và nhiều nan đề trong suốt hành trình dài và cam go, ông vẫn bao quát, quan tâm từ nhu cầu nhỏ đến lớn của anh em; ông lấy củi tiếp vào đống lửa; thăm hỏi, cầu nguyện và chữa lành bệnh của cha vị tù trưởng và nhiều người khác trên đảo. Phân đoạn Kinh Thánh này không ghi lại việc giảng Phúc Âm cho người địa phương nhưng chắc chắn Sứ đồ Phao-lô đã nắm lấy cơ hội để giải thích cho họ về Chúa mà ông tôn thờ: Đấng sẽ phán xét toàn thể nhân loại; Đấng bảo vệ ông khỏi nọc rắn độc; Đấng ban năng quyền chữa lành bệnh tật cho ông và Ngài cũng là Cứu Chúa yêu thương họ, sẵn lòng tha thứ mọi tội lỗi của họ và ban cho họ nước thiên đàng. Qua cơ hội gặp gỡ Sứ đồ Phao-lô và chứng kiến nhiều điều diệu kỳ, những người dân ở đảo Man-tơ có một tầm nhìn cao hơn về một đối tượng mà họ cần tìm kiếm và tôn thờ. Với Sứ đồ Phao-lô, ông có thêm một trải nghiệm mới về đức thành tín của Chúa. Ngài đã gìn giữ mạng sống của ông để ông tiếp tục thi hành sứ mệnh làm nhân chứng cho Ngài ở Rô-ma. Phân đoạn Kinh Thánh này cũng nhắc nhở chúng ta về một Đức Chúa Trời quyền năng và thành tín.

Bạn có trải nghiệm nào về ơn thành tín của Chúa cho bạn không?

Cầu nguyện: Ngợi khen Chúa toàn năng, bất biến! Thật an ninh và phước hạnh được làm con của Ngài! Xin Chúa giúp con tận tâm phục vụ Ngài qua sự hiếu khách, tiếp đãi người cơ nhỡ và nắm lấy mọi cơ hội để làm chứng về Phúc Âm của Ngài cho người chưa tin.

 

Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Sáng Thế Ký 29.

Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện.