Làm Thành Lời Hứa – 14/3/2018

1721

 

Nê-hê-mi 9:22-25

22 Vả lại, Chúa ban cho chúng những nước và dân tộc, và phân phát nước ấy cho chúng; chúng nhận được nước của Si-hôn, tức nước của vua Hết-bôn, và nước của Óc, vua Ba-san. 23 Chúa cũng thêm nhiều con cháu chúng đông như sao trên trời, đưa chúng vào xứ mà Chúa đã phán cùng tổ phụ chúng rằng chúng sẽ vào đó đặng nhận lấy xứ ấy. 24 Vậy, con cháu chúng bèn vào và nhận lấy xứ, và Chúa bắt phục trước mặt họ các dân của xứ, là dân Ca-na-an, phó dân ấy và những vua chúng nó cùng các dân tộc của xứ vào tay họ, đặng họ đãi các dân ấy theo ý mình muốn. 25 Họ chiếm lấy những thành bền vững, và ruộng đất màu mỡ, được những nhà đầy các vật tốt lành, những giếng đào, vườn nho, vườn ô-li-ve, và cây trái rất nhiều; chúng ăn, bèn được no nê, và mập béo, vui lòng trong sự nhân từ lớn lao của Chúa.

Câu gốc: “Họ chiếm lấy những thành bền vững, và ruộng đất màu mỡ, được những nhà đầy các vật tốt lành, những giếng đào, vườn nho, vườn ô-li-ve, và cây trái rất nhiều; chúng ăn, bèn được no nê, và mập béo, vui lòng trong sự nhân từ lớn lao của Chúa” (câu 25).

Câu hỏi suy ngẫm: Về quân sự và kinh nghiệm chiến đấu, dân Y-sơ-ra-ên so với các dân tộc trong miền Đất Hứa như thế nào? Nhờ đâu mà dân Y-sơ-ra-ên đã chiếm lấy Đất Hứa? Bài học này giúp chúng ta nghĩ gì về hành trình đức tin của mình?

Sau những vấp váp trong hành trình đức tin lâu dài nơi đồng vắng, cuối cùng tổ phụ dân Y-sơ-ra-ên cũng tiến đến Đất Hứa mà Đức Chúa Trời hứa ban. Thế nhưng nào dễ dàng để chiếm lấy miền Đất Hứa ấy khi tổ phụ họ chỉ là một nhóm dân du mục chỉ với bốn mươi năm kinh nghiệm rong ruổi nơi đồng vắng. Nếu so về sức mạnh quân sự hay kinh nghiệm chiến đấu thì tổ phụ họ không cách nào sánh với các nước này được. Nhưng khi hậu tự của dân Y-sơ-ra-ên nhìn về lịch sử lẫy lừng của tổ phụ mình, họ tin rằng chính Đức Chúa Trời là Đấng làm nên những chiến công trong những cuộc chiến chiếm miền Đất Hứa. Chúng ta thấy được sự chủ động của Chúa bao phủ cả phân đoạn này. Cụ thể như, Ngài “ban cho”, hay “phân phát” các dân tộc khác cho tổ phụ họ; Ngài “thêm nhiều” con cháu cho họ, và “đưa” tổ phụ họ vào miền Đất Hứa (câu 22-23). Chính bởi sự chủ động hoàn toàn của Chúa, dân Chúa chỉ việc vâng theo Đấng “bắt phục trước mặt họ các dân của xứ” mà tổ phụ họ đã chiếm lấy miền Đất Hứa ấy cách lạ lùng ngoài sức tưởng tượng. Có thể nói, tổ phụ dân Y-sơ-ra-ên chiếm được miền Đất Hứa không phải do họ có binh tài tướng mạnh, nhưng bởi vì Chúa là Đấng thành tín, Ngài luôn làm thành những điều Ngài hứa. Nhờ đó, tổ phụ dân Y-sơ-ra-ên có thể vui thỏa và tận hưởng những vật tốt lành trong miền Đất Hứa ấy (câu 24-25).

Ngày nay, những điều tốt lành mà chúng ta tận hưởng hằng ngày không phải vì chúng ta tài năng hay xứng đáng. Những gì chúng ta nhận được nói lên rằng Chúa thật tốt lành với chúng ta. Dẫu chúng ta là đối tượng thường xuyên làm đổ vỡ những kết ước với Chúa, nhưng Ngài bao giờ cũng là Đấng sẵn tha thứ, hay làm ơn, thương xót, chậm nóng giận, và đầy lòng nhân từ. Khi nhìn về hành trình đức tin của tổ phụ dân Y-sơ-ra-ên và ngẫm nghĩ về hành trình đức tin của chính mình, chúng ta ít nhiều sẽ đồng cảm với họ. Có những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời, chúng ta nhìn thấy thật chỉ bởi lòng nhân từ và đức thành tín của Đức Chúa Trời mà chúng ta mới có được như hôm nay.

Khi nhìn về cuộc đời mình, đâu là điều bạn đặc biệt muốn dâng lời cảm tạ lên Đấng giữ giao ước đến ngàn đời?

Lạy Chúa, con cảm tạ Ngài về sự thành tín của Ngài trên cuộc đời con. Xin luôn nhắc nhở con rằng, mọi điều mà con có không đến từ nỗ lực của bản thân, nhưng đến từ sự nhân từ và thành tín của Ngài.

 

Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Xuất Ê-díp-tô Ký 20.

Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện.