Khiêm Nhường Để Hiệp Nhất – 7/6/2019

1555

 

Dân Số Ký 11:16-30

16 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy nhóm hiệp cho ta bảy mươi người trong bực trưởng lão Y-sơ-ra-ên, tức là những kẻ ngươi biết là trưởng lão và cai quản dân sự; hãy dẫn các người ấy đến hội mạc, đứng tại đó với ngươi. 17 Đoạn, ta sẽ ngự xuống, nói chuyện tại đó với ngươi; ta sẽ lấy Thần cảm ngươi mà ban cho những người đó, để họ chịu gánh nặng về dân sự với ngươi, và ngươi không phải gánh một mình. 18 Ngươi phải truyền cho dân sự rằng: Ngày mai phải dọn mình ra thánh, thì các ngươi sẽ ăn thịt. Vì chưng lỗ tai Đức Giê-hô-va có nghe các ngươi khóc mà rằng: Ai sẽ cho chúng tôi ăn thịt, vì chúng tôi lấy làm sung sướng tại xứ Ê-díp-tô, — bởi cớ đó, Đức Giê-hô-va sẽ ban thịt cho các ngươi, thì các ngươi sẽ ăn. 19 Chẳng phải các ngươi sẽ ăn thịt một ngày, hai ngày, năm ngày, mười ngày hay là hai mươi ngày đâu; 20 nhưng cho đến một tháng trọn, cho đến chừng nào thịt tràn ra lỗ mũi, và các ngươi ngán đi, vì các ngươi đã bỏ Đức Giê-hô-va ở giữa mình, và khóc trước mặt Ngài, mà rằng: Vì sao chúng tôi đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô?
21 Môi-se thưa rằng: Trong dân sự tôi đương ở đây, có sáu trăm ngàn người đàn ông, mà Ngài có phán rằng: Ta sẽ phát thịt cho dân nầy ăn trong một tháng trọn. 22 Người ta há sẽ giết chiên và bò đến đỗi được đủ cho họ sao? hay là người ta há sẽ gom hết thảy cá dưới biển đến đỗi được đủ cho họ sao? 23 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Tay của Đức Giê-hô-va đã vắn lại sao? Ngươi sẽ xem thử điều ta đã phán cùng ngươi có xảy đến hay chăng.
24 Môi-se bèn đi ra, thuật lại các lời Đức Giê-hô-va cho dân sự, rồi nhóm hiệp bảy mươi người trong bực trưởng lão của dân sự, đặt để xung quanh Trại. 25 Đức Giê-hô-va bèn ngự xuống trong mây, phán cùng Môi-se; Ngài lấy Thần cảm người và ban cho bảy mươi người trưởng lão. Vừa khi Thần ở trên bảy mươi người trưởng lão, bèn được cảm động nói tiên tri, nhưng không cứ nói mãi.
26 Có hai người ở lại trong trại quân; một người tên là Ên-đát, một người tên là Mê-đát, được Thần cảm động, nói tiên tri tại trại quân. Hai người nầy thuộc về bọn được biên tên, nhưng không có đến hội mạc. 27 Một đứa trai trẻ chạy thuật lại cùng Môi-se rằng: Ên-đát và Mê-đát nói tiên tri trong trại quân. 28 Giô-suê, con trai của Nun, là người hầu việc Môi-se, đáp lại mà rằng: Hỡi Môi-se, chúa tôi, hãy cấm chúng nó! 29 Môi-se đáp rằng: Ngươi ganh cho ta chăng? Ôi! chớ chi cả dân sự của Đức Giê-hô-va đều là người tiên tri, và chớ chi Đức Giê-hô-va ban Thần của Ngài cho họ! 30 Môi-se và mấy người trưởng lão đều lui vào trại quân. 

Câu gốc: “Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh, hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi một người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa” (Phi-líp 2:3-4).

Câu hỏi suy ngẫm: Ông Môi-se đã làm gì khi gặp khó khăn với dân Chúa? Chúa giải quyết nan đề ra sao? Khi ông Ên-đát và ông Mê-đát nói tiên tri trong trại quân thì phản ứng của ông Giô-suê và ông Môi-se thế nào? Chúng ta học được gì về thái độ của ông Môi-se?

Sau một năm rời khỏi Ai Cập và được Chúa nuôi bằng bánh ma-na từ trời mỗi ngày; dân Chúa bèn nhớ đến các món ăn lúc còn ở Ai Cập và họ phàn nàn với ông Môi-se, đòi ăn thịt. Ông Môi-se liền kêu cầu cùng Chúa, ông thấy gánh nặng quá lớn với khoảng 2 triệu người, ông không kham nổi. Chúa giải quyết nan đề bằng hai cách. Thứ nhất, Ngài cho dân chúng ăn thịt chim cút luôn cả tháng cho đến khi họ chán ngấy! Thứ hai, Chúa bảo ông Môi-se chọn ra bảy mươi trưởng lão, tức những người lãnh đạo, để san sẻ gánh nặng về hành chánh với ông. Những người này được triệu tập đến khu đền tạm. Thần của Đức Giê-hô-va ngự xuống trên họ, và họ nói tiên tri một lần duy nhất. Có hai nhân vật tên là Ên-đát và Mê-đát nằm trong danh sách nhưng họ không đến đền tạm mà ở lại trại quân, chắc hẳn có lý do chính đáng nên thần của Chúa cũng ngự trên hai người này và họ cũng nói tiên tri. Tin này làm ông Giô-suê, phụ tá của ông Môi-se ganh tị giùm thầy mình, nên xin thầy cấm họ. Ông Môi-se quở trách ông Giô-suê và tuyên bố rằng ông ước ao tất cả dân chúng đều được thần của Chúa ngự trên họ và nói tiên tri!

Qua những sự việc này, chúng ta thấy ông Môi-se hết sức khiêm nhường. Ông giải quyết mọi việc trên tinh thần hạ mình trước Chúa và không ganh tị với anh em, dù người đó là ai. Ông Môi-se được Kinh Thánh ghi nhận là người rất khiêm nhường, khiêm nhường hơn hết mọi người trên thế gian (Dân Số Ký 12:3). Sự hiệp nhất chỉ có thể có khi chính ông Môi-se cư xử bằng đức tính khiêm nhường trong mọi tình huống.

Tính khiêm nhường bị văn hóa Hy Lạp thời Tân Ước khinh khi, coi là yếu đuối, nhưng Kinh Thánh lại rất đề cao. Chúa Giê-xu nêu gương khiêm nhường (Ma-thi-ơ 11:29). Theo Kinh Thánh, người khiêm nhường có các đặc tính như sau. Đối với Chúa, người đó biết ơn Chúa và vâng phục ý Ngài trong mọi hành động (Châm Ngôn 3:5-6; Phi-líp 4:13). Đối với bản thân, người đó không tự cao tự đại, cũng không tự ti mặc cảm, nhưng đánh giá đúng mức về mình (Rô-ma 12:3; I Cô-rinh-tô 15:10). Đối với người khác, người khiêm nhường tôn trọng phẩm giá và lợi ích của mọi người vì họ cũng mang hình ảnh Đức Chúa Trời (Gia-cơ 3:9-10). Khiêm nhường là mỹ đức không thể thiếu cho sự hiệp nhất trong Hội Thánh.

Bạn có quyết tâm sống khiêm nhường để tạo hiệp nhất trong Hội Thánh không?

Lạy Chúa Giê-xu, xin giúp con theo gương Ngài, biết khiêm nhường vâng phục Chúa, biết tự đánh giá đúng mức và tận dụng những ân tứ Chúa cho, biết tôn trọng phẩm giá và quan tâm đến lợi ích của người khác.

 

Đọc Kinh Thánh trong ba năm: Ê-sai 36.

Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện.

Mọi ý kiến đóng góp xây dựng, xin quí vị vui lòng gởi về địa chỉ: radio@httlvn.org