THƠ: Ước Nguyện

1155

 

Ồ lạ quá trên đường Em-ma-út

Hai môn đồ đang bối rối làm sao

Cứu Chúa tôi đã chết đau thương trào

Tôi cứ bước mà lòng sao buồn thảm

 

Rồi bỗng nhiên trong buổi chiều u ám

Chúa hiện ra, Ngài đi giữa chúng tôi

Ngài giải bày bao lẽ đạo Cha ôi!

Chúa phải chết mới được vào vinh hiển

 

Chúa bẻ bánh, chúc tạ rồi thoạt biến

Tôi sững sờ kịp nhận Chúa Thánh đây

Ngài mở mắt cho tôi được thấy rày

Chính là Chúa Đấng Phục sinh vinh hiển

 

Bạn thân mến có bao giờ xao xuyến

Chúa đâu rồi sao chẳng cứ dắt chăn?

Nhưng hỡi bạn Chúa vẫn đến khuyên răn

Đi bên cạnh cớ sao bạn không thấy?

 

Hai môn đồ nội trong một giờ ấy

Trở về thành thuật Chúa sống thể nao

Chúa đã sống trong tâm bạn thật sao?

Nguyện được giống hai môn đồ hôm ấy./.

 


Hoa Dã Quỳ

 

Bài trướcHiệp Nguyện Mục Sư, Truyền Đạo Tại Tỉnh Quảng Ngãi
Bài tiếp theoTHƠ: Chúa Đã Sống Lại